"Tiểu bối, ngươi..."
Một trưởng lão Chúc gia giận dữ quát lớn, định lên tiếng quở trách Tiêu Huyền.
Đáng tiếc, lời lão còn chưa dứt, Tiêu Huyền đã khẽ đưa tay vồ vào khoảng không. Giữa hư không phảng phất xuất hiện một bàn tay khổng lồ vô hình, trực tiếp xách bổng lão lên hệt như xách một con gà con.
Sắc mặt vị trưởng lão Chúc gia kia lập tức trắng bệch. Lão muốn giãy giụa thoát thân, nhưng lại phát hiện cơ thể không thể động đậy mảy may, căn bản không cách nào điều động nổi chút linh khí nào.




